← [ BACK_TO_BASE ]

Hãy cho phép bản thân (nhưng đừng cố tình) làm ra những thứ rác rưỡi

làm đi rồi giỏi, đừng chờ giỏi rồi mới làm.

Hãy cho phép bản thân (nhưng đừng cố tình) làm ra những thứ rác rưỡi

Nhiều khi một người biết nhiều không bằng một người làm nhiều, bởi việc biết (know) không giống với hiểu (understand). Nhiều người cứ nạp input vào một cách không ngừng, nhưng họ không làm gì với đống input đó mà cứ để nó trong đầu như vậy.

sapere aude (hãy can đảm sử dụng lý trí của mình)

Việc trì hoãn sử dụng kiến thức của bản thân cũng là một cách tinh vi não bộ giữ chúng ta luôn trong vùng an toàn, bởi nếu chúng ta không thật sự làm, chúng ta sẽ không thật sự nếm được cái mùi thất bại. Nhưng thất bại cũng không hẳn là xấu, nó là một trong những bậc thang cần bước qua để đến thành công mà thôi, thật kì lạ khi muốn đến đích nhưng không muốn đi trên con đường dẫn tới đó.

Hãy can đảm, cứ làm, cho phép bản thân làm, tạm lờ đi sự khó chịu, lờ đi sự phản kháng, lờ đi sự cầu toàn. Cầu toàn không xấu, nhưng không phải lúc nào cũng cầu toàn.

Hãy để mình được tạo ra những thứ rác rưỡi, tệ hại, xấu xí, cứ đem hết chúng ra. Nhưng điều quan trọng cần nhớ là đừng dừng lại sửa chữa khi chưa hoàn thành vì như vậy sẽ mãi bị mắc kẹt trong vòng lặp không bao giờ kết, sẽ không bao giờ chúng ta thấy hài lòng.

Hãy dành riêng một giai đoạn chỉ để đem mọi ý tưởng, rác rến trong đầu ra, việc chỉnh sửa, sẽ dành cho giai đoạn khác, đừng gộp chúng lại với nhau.

Đây là một bước đầu tiên để vượt qua sự cầu toàn, sau đó sẽ hỗ trợ cho quá trình sáng tạo.